anloc471.com                 Thân ái chào các bạn đă đến với trang nhà của chúng tôi.

TRANG KẾ                        ( Vui ḷng dùng với internet Explorer, để tận dụng hết đặc trưng của trang Web này.)                        Quảng-cáo             

 

 

 

 

 

 

Theo lệ mỗi năm

Đến ngày hai ba

Các Táo gần xa

Về chầu Thượng Đế

Báo việc trần thế

Trong năm vừa qua

Táo ông, Táo bà

Về chầu đủ mặt

Mỗi người mỗi sắc

Táo Tây, Táo Ta

Táo Nhật, Táo Mỹ

Táo Việt, Táo Nga

Táo Pháp, Táo Đức

Đủ khắp mọi nhà

Nhà tranh nhà ngói

Táo gaz, Táo điện

Các Táo chưng diện

Rực rỡ sắc màu

Kịp theo thời đại

Nào là "Ai Bách"

Ḱa là "Xeo phôn"

Chỉ có một Táo

Trên vai b́nh hơi

Nồi nấu nước sôi

Tay bịch gạo sấy

Là Táo An Lộc

Mọi người nh́n thấy

Lộ vẻ ngạc nhiên

Vây quanh chào hỏi

"Táo từ đâu tới

Cai quản miệt nào!"

Táo ta làm cao

Mắt nh́n trăng sao

Ph́ phèo nhả khói

E hèm vài lần

Bấy giờ mới nói

"Ta là An Lộc

Ở khắp mọi nơi

Khắp cùng thế giới

Ta từ Úc tới

Ta vừa Bỉ qua

Từ Canada

Từ Mỹ, Âu Châu

Bờ Kè Việt Nam

Chỗ nào cũng có."

Tất cả các Táo

Lỏ mắt ngạc nhiên

Dồn dập hỏi tới

Ông mang b́nh hơi

Vai mang bịch gạo

Là cớ làm sao?

Ối dào! Ối dào!

Ta là gốc lính

Là cựu quân nhân

Có hai mươi năm

Hành quân liên miên

Ăn toàn gạo sấy

Bây giờ làm vậy

Nhắc nhớ ngày xưa

Đừng quên gian khổ

Chia nỗi thống khổ

Cùng anh em ta

Các Táo gần xa

Cúi đầu bái phục.

Đă kịp đến giờ

Sân rồng mở cửa

Các Táo vào chầu

Tung hô vạn tuế.

Lần lượt các táo

Đọc sớ tâu tŕnh

Tới phần An Lộc:

 

Muôn tâu Thượng đế

Ngài là Ngọc Hoàng

Cái mà cai trị

Cai trị thế gian

Hôm nay đáo lệ

Thần là Táo Quân

Về chầu trước bệ

Trước chúc Ngọc Hoàng

Sống lâu bất tử

Sau là Hoàng Hậu

Cùng khắp Tiên Nương

Thọ tỉ Nam Sơn

Phước như Đông Hải

Toàn thể triều đ́nh

Sống thọ... cái mà...sống thọ...ọ...ọ...

Thượng Đế giật ḿnh

Ngơ ngác ḍm quanh

Ḍm xuống sân Đ́nh

Ngọc Hoàng Quát hỏi:

"Đứa nào đó bay!"

Thái giám tâu ngay:

"Khải tấu Thánh Hoàng

Đó là các Táo

Ở khắp năm Châu

Về chầu Thượng Đế."

"À! À! Ra thế!"

Táo đang kể lể

Là Táo An Lộc.

Ngọc Hoàng nh́n rơ

Một táo dị h́nh

Tóc râu lồm xồm

H́nh dung cổ quái

Ngọc Hoàng chậm rải

"Nè táo đứng kia

Đến từ nơi nao

Lần đầu thấy mặt!"

"Khải bẩm Thánh Hoàng

Thần nào xa lạ

Mỗi năm về chầu!"

Ngọc Hoàng chau mày

"Dường như đă gặp?"

Táo thần thành thật

"Đă vắng hai năm

Măi mê ham chơi

Trốn họp đôi lần"

Ngọc Hoàng phủ dụ

"À th́ ra vậy!

Bây giờ có chuyện

Tŕnh báo ta nghe

Đừng có cà lăm

Thêm bớt kể khổ

Tội phạt không tha!"

Dạ! Dạ! Cái mà...dạ...ạ ...ạ!

"Ớ này táo quân

Giỡn mặt quân vương

Chắc muốn bay đầu

Tả hữu ở đâu

Đánh bốn mươi trượng."

Táo quân thất kinh

vội vàng dâng lên

Sớ dài hơn trượng

Thái giám bước tới

Ngọc Hoàng ngăn lại

"Táo đọc ta nghe."

Táo quân quỳ xuống

Chân thấp chân cao

Tay phải vuốt râu

Tay trái nâng sớ

Đưa ngang tầm mắt

Sang sảng giọng đọc

Theo điệu Nam Ai

"Thưa Ngài Thượng Đế

Năm mới Đinh Dậu

Ngày lành tháng tốt

Sớ đă viết ra

Mong ngài nghe rơ

Trước hết chuyện cũ

Bốn Sáu năm qua

Vào tiết mùa Thu

Một đoàn thanh niên

Ở khắp mọi miền

Thuộc Việt Nam quốc

Nam Thiện Bộ Châu

Từ sông Bến Hải

Đến mũi Cà Mau

Ṭng quân nhập ngũ

Đồi Tăng Nhơn Phú

Tại Thủ Đức huyện

Là Gia Định Thành

Sách sử ghi rành

Một Ngàn Năm Trăm

Thanh niên Việt Nam

Tập họp cùng nhau

Học hành binh nghiệp

Bắn súng hành quân

 

 

Chiến lược chiến thuật

Dàn trận bày binh

Quỷ trọng Thần kinh

Một ḷng v́ nước

Quỳ xuống đứng lên

Nhận lănh trách nhiệm

Bảo Quốc An Dân

"Dân vi quư

Xă tắc thứ chi

Quân vi khinh"

Mọi chuyện đă sẵn

V́ nước hy sinh

Thanh niên rường cột

Nào dám so b́...

Nhưng ơi Thượng đế!

Ngài thật bất công ...

Bất công...Cái mà bất công!

Ngài chau mặt rồng

Đưa tay ngăn lại:

Này! Này! Ta hỏi

Táo nói điều chi

Bất công bất nghĩa?

Thần chẳng quá lời

Đèn trời soi xét

Nói ra cũng kẹt

Không nói uất nghẹn

Bao giờ cho nguôi!

Thượng đế hỡi! Ngọc Hoàng ơi!

Một ngàn năm trăm

C̣n được mấy em

Thoát cơn đại nạn?

Có em gặp hạn

Bỏ mạng sa tràng

Ngày đầu xuất trận

Tên ghi bia đá

Đặt Tên cho khoá

Là Phạm Lê Phong

Những bạn chết sau

Kể sao cho hết

Thủy Quân Lục Chiến

Găy càng tháng Ba

Nhảy Dù xông pha

Khánh Dương thất thủ

Biệt Động diệt thù

Đóng dọc biên giới

Đánh trận rất tới

Hy sinh cũng nhiều

Kể sao cho hết

Bây giờ đếm lại

C̣n vài trăm em

Ngọc Hoàng thở ra

Cúi đầu ngẫm nghĩ

Bây giờ thế này

Táo thần muốn chi

Trẫm chiều hết thảy

Khoan khoan ngài hỡi

Xin cố ngồi nghe

Chuyện kể chưa hết

Từ giờ đến Tết

C̣n hơn bảy ngày

Thôi th́ thế này

Chuyện cũ qua rồi

Xin nói chuyện mới

Chuyện của năm qua

Thôn An Lộc ta

Dân số càng già

Cụ nội cụ ngoại

Dâu rể về nhà

Cháu con có đủ

Vui vẻ thuận hoà

Hên xui may rủi

Mặc dù khốn khó

V́ bịnh tuổi già

Nhưng không bỏ qua

Anh em huynh đệ

Tâu cùng Thượng Đế

Điểm tốt đáng ghi

Không hẹn mà gặp

Hội ngộ định kỳ

Thăm nhau sống chết

Ngày xưa chia lửa

Bây giờ chia cơm

"Bốn người một mâm"

Vẫn y như cũ

Lá lành no đủ

Đùm Lá tả tơi

Lá rách có nơi

Th́ đùm Lá nát

Không cần quân nhạc

Vẫn cứ diễn hành

Đi rất đều bước

Cơ bản thao diễn

Chân trái năm mươi

Chân phải một trăm

Thiếu sức ngắn hơi

Thuốc bồi nạp bảy

Bạn nào cần thiết

Của ít ḷng nhiều

Dở vung thêm gạo

Thêm chén thêm đủa

Qua cơn ngặt nghèo

Mỗi năm một lần

Vẫn Cây Mùa Xuân

Tưng bưng pháo nổ

Mẹ già con cột

Lon sữa cầm hơi

Chẳng cần hoan hô

Không có sổ vàng

Giúp tới tận cùng

Bất kể thời gian

Không gian cách trở

Giúp từ Quảng Trị

Giúp tới B́nh Long

Cam Ranh, Kon Tum

Cần Thơ B́nh Định

Nhất hô bá ứng

Dựng vợ gă chồng

Anh Sáu Cần Thơ

Tuấn Mù Thuỵ Đui

Thuong Binh Quả Phụ

Chẳng cần quân bạ

Không có chứng thương

Một tiếng hô lên

Xung phong tới tấp

Tới tấp cái mà ...tới...tấp!!!

Ngọc Hoàng lập bập

Ai ...ai xung phong!!!

Ngự lâm quân đâu!!!

Hộ vệ quân đâu!!!

Giặc ! Giặc! Giặc

tấn công thượng giới...!!!

Lai tỉnh Ngọc Hoàng

Bớ! Ngọc Hoàng lai tỉnh

Ai dám khi quân

Kẻ nào dám phản!

Mau dâng ngự tửu

Thánh hoàng hồi cung

Ngài không chịu nổi

Câu chuyện thế gian.

Ngọc Hoàng ḍm ngang

Triều thần c̣n đủ

Rượu Tiên lủ khủ

Triều đ́nh đang chầu

Nét mặt âu sầu

Ngài phán bảo Táo:

Này! Này! Táo quân

Táo nên kể tiếp

Ta đang muốn nghe.

Dạ! Dạ! Muôn tâu

Nhớ đâu kể đó

Chuyện Thương Phế Binh

Và Cây Mùa Xuân

Sẽ được tổ chức

Ở tại Sài thành

Mỗi người vài trăm

Gọi là quà Tết

Giúp mâm cơm cúng

Gói kẹo cái bánh

Hoặc tấm áo mới

Ấm t́nh đồng đội

Huynh đệ chi binh

Chẳng những quốc nội

Tại nơi hải ngoại

Cũng giúp tận t́nh

Những khi cần thiết

Cuộc đời ai biết

Khốn khó thế nào

Dù không là bao

Gạo châu củi quế

 

 

Táo không kể lể

Nhưng thật như thế

Thánh Hoàng nghĩ coi

Đến Mỹ lẻ loi

Mẹ già em dại

Làm ngơ sao đành

Có anh Trương Danh

Làm hết sức ḿnh

Vợ con chẳng màng

Ngày đêm làm việc

Mong cho mẫu từ

Ấm no đầy đủ

Nào ngờ thế sự

Đâu dễ như ḷng

Đến khi tuổi già

Vào Dưỡng Lăo Viện

Tứ cố vô thân

Mười bốn năm gần

Sống ḿnh cô độc

Nghe tin tức tốc

Anh em đến thăm

Kẻ đưa chén cơm

Người cầm đôi đủa

C̣n giúp mẹ già

Thay anh trả hiếu

Táo hỏi Thượng Đế

Ở chốn thế gian

Có ai làm vậy

Ngoại trừ An Lộc?

Chưa hết đâu nhé

Anh nào nhập viện

Anh nào yếu đau

Kẻ trước người sau

Trăm ḷng như một

Bầu bí tương thân

Bất kể xa gần

Gửi về cấp tốc

Có anh sư phụ

Đặng Chiến là tên

Khó quên trong nhóm

Anh thật rộng tay

Tấm ḷng cởi mở

Giúp đỡ đồng môn

Không lần vắng mặt

Nhưng rồi đường đời

Khúc quanh khúc quẹo

Ai biết ngặt nghèo

Anh vướng căn bịnh

Lặng tiếng im hơi

Cảnh thật bối rối

Đồng đội điều binh

Lập tức ứng chiến

Ấm ḷng đồng đội.

Nhắc chuyện đau bịnh

Lại thêm tuổi già

Nào ai không qua

Bên nội nặng ḷng

Bầu bí thương nhau

Chẳng quản sớm trưa

Bên nhau thắm thiết

T́nh bạn bất diệt

Chẳng phân giàu nghèo

Hàng ngày gặp mặt

Bờ Kè lẫm liệt

Tụ nghĩa anh hùng

Mỗi năm một lần

Hội ngộ đón Xuân

Tưng bừng ca hát

Tin tức cập nhật

Bạn bè xa gần

Nội ngoại vài lần

Cùng nhau tiệc tùng

H́nh ảnh đầy đủ

Nếu kể cho hết

Khoảng vài chục hơn

Nối kết t́nh thân

Nhờ anh Ngọc Hiệp

Bên anh Châu lác

T́nh cảm dạt dào

Điểm danh hàng ngày

Thổ địa quán nào

Một tay sắp đặt

Sắp đặt cái mà ...mà sắp đặt.

Bây giờ chuyện ngặt

Muốn tấu tŕnh luôn

Hoàng Thượng nghĩ sao

Xin ban ư chỉ ?

Ngọc Hoàng phán luôn

Cứ nói! Cứ nói!

Khải bẩm Tháng hoành

Ủa quên...Thánh Hoàng

Có chuyện này oan

Thôn dân An Lộc

Trong vài năm qua

Thượng hoàng nghĩ sao

Lấy đi chục mạng

Là Dương Tùng Lâm

Là Trần B́nh Quang

Là Đào Trung Sơn

Là Nguyễn Minh Hiền

Là Phạm Gia Thụy

Là Vơ Hữu Hoà

Là Nguyễn Viết Trọng

Là Trần Công Tính

Nguyễn Phúng, Trần Lộc

Là Phan Hữu Tâm

Là Nguyễn Thành Long

Là Trần Ngọc Tráng

Là Nguyễn Mạnh Hùng

Là Nguyễn Đ́nh Long

Là Bùi Ngươn Động

Là Nguyễn Xuân Thái...

Và bao nhiêu nữa

Thiệt là bất công

Nằm gai nếm mật

Tuổi trẻ c̣n không

Một thời hoa mộng...

Táo muốn xổ luôn

Ngọc Hoàng ngăn lại

Này Táo An Lộc

Có biết số phận

Của một con người

Nam Tào Bắc Đẩu

Sổ sách phân minh

Táo quá dễ ngươi

Nói càn nghĩ bậy

Tạo hoá công b́nh

Người nào việc nấy

Nhân quả rành rành

Tội tổ tông truyền

Đâu há làm sai

Táo nói ta nghe

Oan ức chỗ nào?

Khài bẩm Thiên Tào

Oan khiên rất lắm

Kẻ ác lên ngôi

Người hiền mắc đoạ

Chúng thần mang họa

V́ ông Nam Tào

Cùng ông Bắc Đẩu

Chắc là bận nhậu

Nên viết số sai

Thánh Hoàng nghĩ coi

Đă sanh người hiền

C̣n sanh rắn độc

Đă có Ông Phật

Sao có Ma Vương

Ăn ở hiền lương

Thua bọn bá đạo

Ngọc Hoàng chận lại

Nè Táo! Nè Táo!

Táo muốn một chiều

Không thông lẽ thật

Mặt trời ban ngày

Mặt trăng ban đêm

Âm dương hai đường

Sẽ có ḍng điện

Ăn ở lương thiện

Sẽ về nước Trời

Hưởng Phước đời đời

Lẽ nào không hiểu

Cuộc sống rất dài

Đâu chỉ trần gian

Táo đừng lo toan

Lưới trời lồng lộng

Không sót mảy lông

Tất cả đă ghi

Lẽ nào sai chạy

Thôn dân An Lộc

 

 

Có Phước có phần

Táo quân có hiểu?

Những chuyện năm cũ

Ta đă ghi phần

C̣n chuyện nào cần

Táo cho ta biết.

Muôn tâu Thánh Hoàng

Trong năm vừa qua

Trong khắp mọi nhà

Thôn dân An Lộc

Cũng có niềm vui

Nhiều bạn biết tin

Quay về nhà cũ

Bên Bỉ có cụ

Hữu Phát là tên

A ra là hiệu

Mới về nhập bọn

Cũng quậy ra tṛ

Tán phét líu lo

H́nh ảnh nóng bỏng

Ớ tận miệt dưới

Có Huỳnh Hùng Lê

Hiệu Con Gà Rù

(Là Kangaroo)

Sẽ về hội ngộ

C̣n nhiều đồng đội

Lần đầu biết tên

Có An Lộc thôn

Anh hùng tụ hội

Cũng muốn t́m về

Kẹt vài con đội

Chưa thể nâng chung

Đời sống dân thôn

Năm qua có khác

Gia đ́nh an lạc

Con cái thành danh

Con rể con dâu

Nhà thêm chén đũa

Jimmy Rần Mạc

Vừa đón dâu về

Hùng dù Sáu D

Con cái đỗ đạt

Bác sĩ Hải quân

Chúc mừng! Chúc mừng!

Hai gia đ́nh dù

C̣n anh Cua lật

Tên Phạm Khánh Hoài

Kỷ niệm một ngày

Khó quên cuộc sống

Ngày hay lo quên

(Là ngày Halloween)

Hai chục năm trước

Con cái thành đạt

Có anh họ Lư

Hiệu Ao Bà Om

Có được d́ Ba

Nâng khăn sửa bóp

Hai người rất hợp

Chẳng biết lúc nào

Dược nâng chung rượu

Có anh tên Thọ

Hiệu là Thọ hù

Chánh thiệt họ Huỳnh

Bỏ mất chữ "uỳnh"

Nay là tiên huư

Cha ǵa con mọn

Không thể đi xa

Chuyện vui c̣n nhiều

Không thiếu lo toan

Anh Lác Minh Châu

Phát giác ra bịnh

Bỏ rượu bỏ thuốc

Anh buồn nẫu ruột

Tấn Cử hồ trường

Đa đoan chuyện nhà

Vợ đang đau yếu

Đi đứng khó khăn

Cảnh thật bối rối

Có Nguyễn Văn Đuông

Bệnh viện khẩn cấp

Trên hết tất cả

Tin tức dồn dập

Là tuổi đă tra

Nên thăm bác sĩ

Đâu c̣n tuổi trẻ

Tính quỹ thời gian

Xài cho khéo khéo.

C̣n chuyện ngày mai

Bao lần hội ngộ

Đă tám lần rồi

Gần trăm đủ mặt

Khài bẩm thánh hoàng

Xin ngài xếp đặt

Lần IX tháng Ba

Hai mươi mười bảy

Tại Ắt Lần Ta

Mọi người vui vẻ

Táo sẽ có mặt

Tấu tŕnh ngài sau

Giờ hết buổi chầu

Có tiệc tùng chi

Xin ngài cho biết

Ngọc Hoàng cười bảo

"Sẽ có ! Sẽ có!

Nhưng này táo nhỏ

An uống kiêng khem

Cử mỡ đường máu

C̣n chiện táy máy

Mỗi tuần vài lần

Là được là được !"

Táo liếc mắt ḍm

Tiên nữ quanh pḥng

Ôi như múi mít

Tiên tửu bàn đào

Sơn hào hải vị

Chân gấu hầm tương

Bổ củi cá ngựa

Sâm nhung yến sào

Xông lên điếc mũi

Ngọc Hoàng biết ư

Kêu Tiên đến gần

Ban chung ngự tửu

Táo chun mũi hửi

Rượu trời tay Tiên

Giũ sạch muộn phiền

Ngửa cổ đánh ót

C̣n lấy làm tiếc

Nắm áo Tiên cô

Đầu mày cuối mắt

Nhấp nháy truyền tin

Đâu ngờ cảnh tiên

Không hiểu trần thế

Thần Táo quê xệ

Lớ ngớ sượng trân

Cô Tiên đứng gần

Th́ thầm nói nhỏ

Táo uống chung nữa

Tiện nữ dâng cho

Thần Táo mừng rơn

Rối rít cảm ơn

Bàn thua trông thấy.

Uống chừng mươi chung

Lâng lâng trong bụng

Chạp miếng chân gấu

Thử muỗng yến sào

Bật ngửa ra sau

Coi trời bằng vung

Khoa tay múa chưn

Huyên thuyên tán hót

La lên "quá đă!"

Đến giờ tan chầu

Các Táo về trần

Cho kịp ăn Tết

Đón lễ giao thừa

Trước khi quay gót

Táo khều cô Tiên

"Cho xin số xeo

Hoặc cho I meo"

Tiên cô ngoặt nghẻo

Thiên cung không xài

Tẽn ṭ lần nữa!

Bái bai Tiên cô

Sang năm gặp lại.

 

 

Táo An Lộc

Cẩn Bái

2017 Đinh Dậu

- Lê B́nh -

 

 

 

 

 

 

Trời ui ui xám xịt,

Gió bấc thổi lạnh lùng!

Săn hô dzê (San Jose) mưa đổ,

 Ai hỡi có nghe chăng?

 Tiếng ḷng Táo thổn thức

 Đổ lệ theo nước mưa

 V́ Táo có tâm sự,

Sâu kín dấu trong tim!

 Đôi khi cũng muốn theo

  Face Book mốt thời thượng

Phơi bày hết nổi niềm

 Cho người đời tường tận!

 Không thèm như thời xưa

Đăm đắm bên rèm cửa

Ôm gối mà than van:

 Sầu này không cạn tỏ?

 “Nửa in gối chiếc ,nửa soi dặm trường!”

     

 Mở trang Sớ khải báo

 Chuyện Táo đây tận tường,

 Hết ḷng cung kính tấu,

Bẩm báo lời ngọt ngào,

Dù ḷng thần uẩn ức,

Cay đắng suốt năm qua,

Phai nhạt đôi má thắm,

 E ngại mất “chức danh”

 Táo Má Hồng muôn thuở.

 Trời cả giận…NẠT ngang

 Thiên Lôi phóng ra sấm,

Rung rinh cái đầm xoè,

Quí vị ơi ới… à!

 V́ Táo không có quần,

 Lật đật gh́m cái váy,

 Sợ nó… tốc ngược lên,

V́ là lệ từ xưa

Nên thần măi ngần ngại

Muốn làm đơn cứu xét

Được “mặc cái quần dài”

Bắt chước chuyện quê nhà

Hi hi!

 Nói nhỏ… chút chuyện riêng

(Chuyện THẬT ở xứ Việt

Tại một cơ quan nọ!

 Nữ y tá bệnh viện

Trong một tỉnh Nam phần

Cùng làm đơn cứu xét

 Cho phép được MẶC QUẦN

 V́ không muốn mặc váy

Trơ trẻn cặp chân cong

C̣i cọc v́ ốm đói)

Hợp lư nhẻ!

 Í thôi!

Kể lại chuyện cung đ́nh

 Về Ngọc Hoàng thịnh nộ:

“Này Táo! hăy nghe đây:

 V́ Táo là quần thoa

Nên ta phải phong chức

Đặt  hiệu TÁO MÁ HỒNG,

Ai mà muốn tranh giành!

 Th́ thuộc hàng… phản loạn.

Truyền Thiên Lôi ngự trào,

Tuân lệnh ta xử trảm..

 Cái là ….là xử trảm!“

Nghe Trời nổi giận phán

 Táo rụng rời buông tay .

Quên chuyện đang… gh́m váy

Thỏ thẻ mà thưa rằng:

 

 


 

Í! ngài ôi đừng giận,

Hổng phải ai giành giựt,

 Mà tại Táo buồn tủi,

Sợ rằng lệ hoen mi,

Phai nhạt đôi Má Hồng,

 Uất ức sinh ra bệnh,

Th́ khó mà đăm nhận

Cái chức Táo xó bếp

 Trời hỏi tiếp: Lư do?

Táo  thưa: Kính bẩm Ngài,

 Chuyện Khoá Bốn Bảy Mốt

Nguyên các đấng tu mi,

Lúc nào cũng tung hê!

 Câu “Nhất vợ, nh́ Trời”

 Nịnh đầm th́ số dzách

Rót bao lời đường mật,

Khiến các nường lạc ḷng,

Theo nâng khăn sửa túi,

Nhưng có cái chuyện này

 Lúc nào cũng dấu kín

Không muốn vợ chia xẻ

Chuyện là… cái “i meo”

 Có lẻ đấng Ngọc Hoàng,

 Cũng có… chút tâm sự

 Nghe tới ‘MEO” tưởng mèo!

Bổng giật thót cả người,

 Cḥm râu trắng phất phơ,

Mắt ngó chừng ái hậu

Mấp máy đôi môi mỏng

Lặp bặp nói cà lăm :

“Có ǵ mà… mèo mỡ .

Thôi đừng nhắc bồ nhí !

Đừng đụng chạm nghe chưa?“

 Táo dập đầu đính chính

Đâu phải chuyện gió trăng

Của chàng Bốn Bảy Mốt

Mà là chuyện E-MAIL

Chỉ thích coi một ḿnh,

Nên kỳ Hội Ngộ bảy ,

Táo gặp quí Phu nhân

 Hỏi rằng: “Về bài sớ

 Năm Mùi, Táo đăng lên

E mail  Bốn Bảy Mốt

Có đọc được hay không?”

 Họ bảo”Không là không!”

Không nường nào được Đọc

Bài Sớ của thiếp thần

 Ngọc Hoàng ới Ngọc Hoàng

 Vậy phải tính… mần răng?

Chợt tiếng ngọc du dương

 Như Lệ Thủy ca cổ:

 Vểnh tai Táo nín re!

 Tiếng vợ của Ngọc Hoàng

Là nương nưong Hoàng Hậu

Phán thay cho Ngọc Đế

“Cha chả! thật mộng mị

 Sống vào thế kỷ mới

Tại đất  văn minh “KHỦNG”

Mà hổng biết trăng sao,

La dy first số một.

Nghĩa là phải ưu tiên.

Khi mở ra điện thư

Mời quí bà xem trước,

Bà coi rồi bà chán

Th́ mới tới quí anh.

 Này! nhắc táo lần nữa!

 Đừng quên rằng TA trước,

 Rồi mới tới Ngọc Hoàng

Bởi: Nhất vợ Nh́ trời!
 

 

Dạ, dạ! Hoàng Hậu“Đúng”

 Để con về hạ giới

Thay lời bà giải thích

 Chữ nghĩa sâu xa này!

 Thế giới năm nay tỏ,

Bà Clinton sao sáng

 Muốn dành lấy bá vương

“Nếu bà đắc cử được,

Th́ phụ nữ không đ̣i

Chữ B́nh Đẳng xa xôi

 

 Bây giờ Thần kể chuyện:

 Gia đạo Táo Má Hồng

 Năm con Dê lăo núi,

Mua vé đi Đại Hội

Wasington, DC

 Chồng biểu th́ thiếp tùy,

Tay xách nách mang theo,

Áo hồng và áo đỏ ,

Thích ứng với địa danh.

 Vườn Đào rực sắc thắm,

Đượm hương t́nh chiến hữu.

,

Phi cơ cất cánh bay,

Táo thần bận mơ đắm,

 Hương sắc hoa anh đào,

 Chợt phi cơ hạ cánh

 Thấy người người lũ lượt,

 Bước theo cửa đi ra,

Táo rối rít gọi chồng,

Đang gà gật giấc nồng

“Quớ anh,  đă tới rồi !”

Rồi lúp xúp chen chân

Chạy mau lấy hành lư,

 Chồng Táo căn dặn rơ

“Em đứng canh mà lấy,

Để anh bước ra ngoài,

Gọi bạn anh tới đón“

 Chờ măi, đi tới lui!

 Ai cũng có cái xách .

Riêng Táo th́ lom lom,

Mắt trố như đèn pha,

Mà nào đâu hành lư?

Kỳ thật ! chuyện ǵ lạ!

Táo phải “báo cáo” chồng.

Lại gầnTáo nghe được .

Tiếng chồng Táo oang oang

“Tới chưa , sao không thấy?

 Tao đang đứng ở đây,

Cạnh bên xe cảnh sát“

 Lại có tiếng gào to

 Đi đầu câu Đan Mạch

“…tao chẳng thấy mày đâu!”

Rồi chuyện rối như tơ,

Đă lở chuyến bay đêm

Thôi ! thiếp chàng đồng ḷng ,

Mướn một con “ngựa sắt”

Quyết thức trắng đêm trường

Theo chàng băng rừng núi

Xuyên phố đêm tỉnh lỵ

Hơn mười tiếng đồng hồ,

Qua ba bốn tiểu bang,

Băng ngang vùng Đại Hồ

Trên đường đi chàng khuyên:

“Ngắm cảnh đẹp chung quanh

Ôi chàng quá lo xa,

Lẩm cẩm hết chỗ chê

Hoặc sợ Táo ngồi bên

Càm ràm lời ch́ chiết!

Ngắm cảnh đẹp ǵ đây?

 

 

Khi trời đất tối thui.

Một màu “rừng lá thấp”

Trực chỉ xe băng băng

 Mau gặp các bạn xưa

 Thỏa ḷng chàng ư thiếp!

 

Năm Mới Bính Thân sang,

Đại Hội VIII Ca Li,

Rộn ràng như pháo Tết,

Chuẫn bị đón bạn qua

Khéo sao vừa ḷng khách

Luôn cả quí phu nhân,

Đẹp ư cả đôi đàng

Cho vẹn toàn b́nh đẵng

Muốn được phu quân… cưng

Táo ra chiêu lă lướt

 Góp thêm một chương tŕnh

Hawaii bờ biển t́nh

Nằm sẵn ở sau vườn

 Bóng cây Palm rủ dáng,

Xin mách nhỏ quí nường,

Có cuộc thi tài sắc,

Lady nào đoạt giải ,

Sẽ rất đổi ngạc nhiên

Món quà sắp nhận về

Thật có một không hai,

Chỉ mong thấy nụ cười

Nở rộ theo mùa xuân

Trên môi hồng các chị ,

 Bây giờ chưa mùa hè

Mà Táo nghe rừng rực

V́ tất tả ngược xui,

Thấy mưa to gió lớn

Sẽ rụng bẹ dừa khô,

 Hăng hái lái xe đi

 Gần bốn chục dặm xa

Đừng hỏi Báng Giùi đâu?

Dặm trường trời mưa khuya

 Thủ sẳn con dao phai!

 Vừa chặt gọn tàu dừa,

Vừa thủ làm vũ khí,

Ngộ nhở đêm thanh vắng ,

Thân côi cút một ḿnh

Gặp tà… th́ chém trước,

 tâu sau “nine one one!"

 Nay lá khô đă có

 Đủ lợp một lều tranh,

Cho các đôi uyên ương

Hấp Hôn chung một lễ

T́nh say đắm nồng nàn.

Nhờ Thiên lôi thông tin,

Đi đến khắp bạn bè

Kẻo uổng công thần thiếp.

          

Cha chả… 2 giờ sáng,

 Tiếng gà gáy óc eo,

Từ giă chốnThiên Đ́nh

 Bay vào pḥng ngủ

Để mai c̣n… đi cày!

“Bái bai…”

Thiên lôi nhắc “phạm thượng“

Hết hồn! Táo nói lại:

Bái tạ!  Bái tạ Ngài..


 

Táo Má Hồng

Bạch Phụng

Lê B́nh Phu Nhân

 

 

  Thời Quân Trường BỘ-BINH THỦ-ĐỨC  (Xem tiếp )

 

 

 

 

 

Thư Gửi Bạn

Hôm nay tôi viết thư gửi bạn
Những đồng môn An Lộc thưở nào
Chúng ta là những người tâm giao
Nếu không là Bá Nha-Tử Kỳ
Cũng ngồi cùng chiếu với Lưu B́nh-Dương Lễ.

Này bạn,
Những người sanh lầm thế kỷ
Dâng tuổi xuân xanh cho những cuồng vọng điên rồ
Xa xôi từ Trung Cộng, Liên Xô
Đưa dân tộc đến bờ tuyệt vọng.
Chúng ta dấn thân chắn sóng be bờ
Mong một cơi thanh b́nh thạnh trị.

Ngờ đâu,
Vận nuớc suy vy
Toàn dân đồ thán!
Chúng ta thất tán
Nội ngoại chia ĺa.
Nay nhớ lại c̣n chi,
C̣n lại chân t́nh bằng hữu!

Chúng ta, con số 7- Thất Hiền
Nằm trong con số 3-Thiên Địa Nhân
Tôi quư bạn đă hy sinh
Nào Lộc Độc Cước Đại Hiệp!
Nào Hiệp-Thụy "Moshe Dayan"
Ḱa Hùng "Kha Trấn Ác"
Bao nhiêu bằng hữu thất lạc?
Bao nhiều người đă ra đi?
Nhân sanh "Thất Thập Cổ Lai Hy"
Chúng ta gần bên bờ sanh tử
Thế sự biển hóa nương dâu
Thương nhau bây giờ là quư.

Gửi bạn mấy lời
Nâng chung tri kỷ

Bángiùi
Tháng 6 Cali, bên bờ Tây Thái B́nh Dương

 

 

Xem thêm trên Facebook h́nh ảnh những ngày Hội ngộ     

 

Họp mặt kỳ IV 2012 Tại Little SaiGon

 

Hội ngộ lần đầu tiên, sau 37 năm kể từ khi ra trường ( 1971-2009)tại Whashington DC

 

 

Giới thiệu Khóa 4.71 An Lộc

       Khóa 4/71 SVSQ/TBTĐ chính thức khai giảng ngày 7/02/1972 quy tụ 1517 Tân khóa sinh thuộc đủ loại thành phần xă hội. Các Tân- khóa -sinh đă thụ huấn tại TTHL Quang Trung 10 tuần lễ trước khi đến Trường Bộ Binh Thủ Đức ngày 1/02/1972.
    Sau hai tuần làm quen và 6 tuần huấn kỷ, các Tân khóa sinh đă trở thành các SVSQ.buổi lễ gắn Alpha được cử hành trọng thể chiều 24/03/1972, quyền chủ tọa của Trung Tướng chỉ huy trưởng (PHẠM QUỐC THUẦN).
   Hai tuần sau đó, SVSQ K 4/71 được lệnh về SG trong khuân khổ Hành quân bảo vệ an ninh. Thời gian ứng chiến 15 ngày.

     Trên 1500 SVSQ Tiểu Đoàn 3 được phân chia làm 7 đại đội thay đổi
từ 214 đến 219 người .Thành phần xă hội gồm có:
- 1177 học sinh,
- 78 Sinh viên đại học,
- 34 Giáo sư.
- 48 Cán sự chuyên nghiệp,…..
- 10 Đốc sự hành chánh,
- 9 Giảng nghiệm viên Đại học
- 6 Sĩ quan cơ khí
- 2 Họa sĩ
- 4 Phóng viên.
- Ngoài ra c̣n có 24 SQ/CSQG và 28 cựu quân nhân theo học khóa này.

Về tuổi tác, phần lớn thuộc lớp trẻ, trên dưới 20 tuổi. tuy nhiên cũng có một số SVSQ ngoài 30 tuổi.
    Thời gian học của Khóa 4/71 trùng với nhiều biến cố Quân sự. Nhưng việc học của SVSQ vẫn diễn tiến đầy đủ và liên tục. Sau 24 tuần sống tại quân trường, trên 1,500 Tân sĩ Quan sẽ được tung ra khắp các chiến trường để bảo vệ quê hương xứ sở, giữa lúc Tổ-Quốc đang lâm nguy.

( Trích  KỶ YẾU K4/71 ANLOC )

 

 

 
 
Nỗi nhớ mênh mang


ác bạn ơi, cho tao kêu là mày 1 tiếng
Chỗ t́nh thân bốn mươi năm
nước mắt tao rơi khi nh́n lại anh em
Đứa ốm đứa mập cùng về hội ngộ

Có bao giờ mày để ư
Tên những bạn ḿnh là duyên tiền định
Thử đếm lại xem là một bài thơ
Này nhé, xin mày cho tao đọc.

Muốn nên người cần có Học
Muốn thành công phài có Sức, Khoẻ mày ơi
Mọi chuyện ai cũng mong B́nh, Yên tất cả trên đời
Dù ai có đánh đông đẹp bắc
Không có Tài thà nát với cỏ cây
Hăy nhớ: Danh, Chính, Ngôn, Thuận đă định tại sách trời
Và phải có ḷng Hiệp, Nghĩa, Tốt, Tươi
c̣n cần thêm Ngọc, Ẩn, Nhơn, Ḥa.
Sống trên đời mà cậy chi tài
Tâm, Phải, Hiền, mới đáng Trọng.
Cũng cần có: Châu, Long, Sơn, Dĩnh
Muốn được Vinh, Quang tột đỉnh
Người cần có Hùng, Dũng đối với cuộc đời
Là muốn Nên người phải biết tiên Liệu
Anh, Hào góp mặt với người
Cũng cần Phải, Có, Liêm, Cang, Cát, Chánh
Không gặp Thời ta Ẩn Chơi
Giữ Khiêm, Cung, Kế, Lư, Lượng, Lựu, Minh
Đó là lúc "hối tàng nơi bồng tất"
Phát, Huy, Nhân, Nhất, Nhật, Nguyên, Ngân
Gặp hội ta Phà, Thế, Giáo, một vài câu Thanh, Nghị.
Đă mang Danh
Đừng quên đạo lư tổ tiên
Nhớ Hoài lời dặn Tổ Quốc lâm nguy
Giữ lấy Sâm, Rung, Quí, Tá
Hải, Phát, Sinh, Sơn, Tạo, Thân
Thiện, Thế, Thi, Thịnh, Thọ

Cuộc đời nào ai rơ
Quá khứ, hiện tại, tương lai
Hăy biết chúng ta là những chàng trai Anh, Tài, Tuấn, Tú
Gồm đủ Văn, Vơ, Thụy, Toàn, Tài
Tiến, Tính, T́nh, Toàn, Măo, Trí

“Bất Khà Tư Ngh́”
An Lộc Bốn Bảy Mốt
Xứng đáng là con dân nướcViệt…
Bángiùi
 

( Chữ Xanh: tên của các bạn trong Khóa 4/71 An-Lộc )

 

 

 

 

Xin lỗi ḿnh

Em,
Anh ră rời thân xác.
V́ thức trắng ba đêm.
Trong màu hồng của rượu.
Cùng tiếng thét êm đềm.
Nhưng vở tung kư ức.
Em biết không,
Anh đă viết hoa chữ BẠN trong trái tim ḿnh.
Là dấu ấn sau cùng trong cuộc sống.
Thằng cụt chân, thằng một mắt, thằng râu dài,
Thằng tóc trắng như mây, thằng tránh bụi trần trong cửa Phật...
Ngoài sáu mươi mà mầy tao tá lả.
BẠN anh đó vẫn sừng sững hiên ngang như núi.
Anh muốn là cây cỏ để cho dáng núi có hương thơm.
Người ta nhớ núi và yêu hoa bên núi.
Hoa có tàn nhưng núi vẩn hiên ngang.
Em trách anh, em gọi phone hoài sao không thấy bắt.
Em text message," Gặp BẠN bè rồi quên cả vợ con".
Thôi mà em, ḿnh bên nhau đi suốt cả cuộc đường.
Mà tụi nó, trời ơi, BẠN anh,
365 ngày mới có được một, nha em.
Anh viết bài thơ này như là một nụ hôn tạ lỗi.
Để nghe em: "Gớm! Chỉ biết BẠN mà thôi."

Trần Trung Ngôn HNK IV  

 

 

 

MỪNG HỘI NGỘ IV


Cali. ơi, đầu Xuân nghe c̣n rét
Những hạt tuyết cuối mùa, có lạnh lắm kẻ xa quê
NHớ thương chi mà tha thiết gọi nhau về,
Có phải v́ tha hương, mà đâm ra quay quắt,
Về đây nhé bạn ơi ta họp mặt
Cùng bên nhau, ôn chuyện cũ một thời,
Cũng có khi ḍng lệ lại tuôn rơi,
V́ mừng vui hay tủi hờn quá khứ
Nơi xứ lạ ta tạm thời no đủ
C̣n bao thằng vất vưởng ở nơi nao
Ai biết được, phận người lao đao
Ngày hai "Job" thương thân, thương bằng hữu,
Nhín chút tiền "c̣m" gửi về quê giúp bạn cũ,
Chút tấm ḷng, chắc chỉ đủ sưởi ấm anh em,
Làm sao được khi đêm hăy c̣n đen,
Chút ánh sáng cuối đường hầm, có xua tan bóng tối,
Vui đi nhé, các bạn ơi đừng tiếc nuối
V́ quỹ thời gian đâu c̣n vời vợi,
Biết có đủ cho ḿnh, ôn kỷ niệm ngày xưa.
TRẦN HỬU GIÁO 313
 

 

 

Bốn Mươi Năm Sau
 

Hai Mươi chàng, ta đếm đủ hai mươi
Con số đong đưa một phần ba đời người
Hai mươi năm đầu tương lai chưa biêt
Dẫu thua thiệt cũng c̣n được vài mươi.
Đến tuổi sáu mươi ta vẫn nh́n ra bạn
Những con người kinh qua bốn mươi năm
Được mất hơn thua nào sá kể,
Cổ lai chinh chiến mấy ai về!
Chinh nhân hề! Chinh nhân!
Cái chết nhẹ như lông hồng
Tổ quốc hề! Tổ quốc!
Ta đă trả nợ núi sông.
Năm con Rồng, trai Nhâm nữ Quư
Đời bước vào lục thập trí tri
Ta nh́n ra bạn, những chàng trai ngày đó,
Cuộc vuông tṛn c̣n lại chút nghĩa chút ngh́
Thương nhau c̣n hơn ruột thịt
Thằng đui cơng thằng què
C̣n đôi mắt, c̣n đôi chân hai ta là một.
Những nàng dâu bốn bảy một ơi!
Quư phu nhận hữu phước
Giàu sang, phú quư sá chi
T́nh chồng nghĩa vợ có cách nào đong đếm?
Ta thấy Nhă, Thành, Hiệp đứng trong hàng
Ta lại nhớ Hùng dù, Kế nhí, Thụy, Ngân Biệt Động
Trí nhớ chợt quắc queo
Nghĩ về Nguyễn Văn Cúc bỏ thây Long Khánh
Nhớ Thịnh đen Định Quán, Phương Lâm
Nhớ Phạm Lê Phong
Nhớ Tiệp, Nhớ Phà, nhớ tất cả,
Nhớ trái lựu đạn nổ ở Bảy Hiền
Nhớ Bốn Bảy Một chết ở cầu Sài G̣n, Xa Lộ
Giờ thứ hai mươi lăm.
Đất nước rơi vào cơn Hồng Thủy!
Lần đầu gặp lại nhau ở Thủ đô nước Mỹ
Đọc tên 63 anh em giả từ vũ khí, nghẹn ngào;
Và c̣n bao nhiêu bạn hy sinh ...nơi nao?
Cho ta sống!
Và làm ǵ cho hết nửa đời sau?
Người ta "Ôn Cố Tri Tân"
C̣n ta "Ôn Cố" để thấy gần
Rờ bằng mắt, đếm bằng lời, cảm bằng da thịt
Mỗi ngày được nh́n, được thấy anh em
Bốn mươi năm sau ta c̣n lại những ǵ?
T́nh bạn.

Rất gần.


Bángiùi
Cảm nhận tiệc tân niên Sàig̣n

 


 

TRANG KẾ

L/L: anloc3@gmail.com   Ban Biên Tập là toàn khóa An-Lộc 4/71

 Copyright by anloc471.com 2009. All Rights Reserved.Thực hiện: Nguyễn văn Ngân 323 &  Nguyễn Doăn Ngọc 341