SỚ TÁO QUÂN 2012
Ai cũng có một thời
Để nhớ về những ǵ
Đă đi qua rất nhớ
An Lộc cùng đợi chờ
Bốn mươi năm gặp lại
Đặt tên Thời chinh chiến
Bốn mươi năm đă qua
Kẻ ngoài người ở trong
T́m tin nhau khắp chốn
Bốn Mươi năm chuyện xưa
Chuyện thời c̣n đi hoc
Ngọc Hoàng đừng bực dọc
Thánh hoàng nên lắng nghe
Hạ thần giờ xin kể
Mỗi năm có một lần
Anh em khắp xa gần
An Lộc Bốn Bảy Một
Về họp mặt cùng nhau
Trước để nhớ anh em
Những người bạn đă mất
Những người bạn hi hiến
Tuổi trẻ cuộc đời ḿnh
V́ Dân Tộc quyết sinh
V́ tự do dân chủ.
Nhớ rằng:
Năm bảy mốt tháng một
Một ngàn năm trăm người
Hội Ngộ Vũ Đ́nh Trường
Trên đồi Tăng Nhơn Phú
Tháng Bảy cùng năm ấy
Đi khắp bốn quân khu
Làm người lính Cộng Ḥa
Bảo Quốc và An Dân
Tuổi trẻ không ngại khó
Tuổi trẻ cùng lên đường
Và rồi…
Súng đạn vốn vô t́nh!
Súng đạn nào có mắt?
Súng đạn nào từ ai?
Có người bỏ cuộc chơi
Người chân tay ly biệt
Kể làm sao cho xiết
Nổi gian truân lính trận
Năm bảy-hai Cổ Thành
Cùng vượt qua Thạch Hản
Cùng tắm nước sông Hương
Poncho che Trường Sơn
Qua Điện Bàn, Tiên Lănh
Làng Hà Nha, Đại Lộc,
Điểm một-0-sáu hai
Quận Thượng Đức, Quảng Nam Ác liệt năm bảy-tư
Nhiều An Lộc gửi xác
Đồi 31 đến Chu Lai
Bồng Sơn, Đèo Mangiang
Quốc lộ 7 kinh hoàng
Khánh Dương đến Dầu Giây
Hay tận miền nước nổi
Tái chiếm vùng Thất Sơn
Lên đỉnh năm-bốn-chín
Biệt Động Quân quên ḿnh
Chương Thiện, U Minh Hạ
Long An, Đồng Tháp Mười
Bến Tre và Hàm Luông
Nơi nào trên quê hương
Bốn Bảy Mốt thiếu mặt?
Này anh Sư Đoàn I
Miền hỏa tuyến mịt mùng
Vào cuộc chiến khốc liệt
Mùa đỏ lửa Bảy Hai.
Chúng con đă nh́n thấy
Bẩm báo Thánh Hoàng ơi!
Đồi Bas-ton chiếm lại
Leo đỉnh ba-bốn-hai
Ngày ở Động Chúc Mao
Đêm nằm Động Ông Đô
Người Sư Đoàn Bộ Binh
Người Thủy Quân Lục Chiến
Người Pháo Binh, Nhảy Dù
Công Binh, Biệt Động Quân
Địa Phương quân, Thiết Giáp
Hành chánh cùng Tiếp Vận
Cùng chung sức dựng xây
Bây giờ ngồi kiểm lại
Chẳng c̣n có mấy ai!...
Thương thay!
Một Ngàn Năm Trăm lẻ
Bây giờ c̣n hơn trăm
Bốn mươi năm ch́m nổi.
Muôn tâu cùng Thánh Hoàng
Không kể công đ̣i nợ
Nhưng phải thấy chúng con
Làm đầy đủ bổn phận
Cả cuộc đời lận đận
Tuồi phơi phới thanh xuân
Chẳng lo cho bản thân
Đến tuổi 50 lập nghiệp
Có kịp chăng Thánh Hoàng?
Kể ra c̣n ngỡ ngàng
Khi bước chân đến Mỹ!
Tiếng Anh đầy lá mít
Đường đất thôi mờ mịt
Tuyết rơi phủ bốn bề
Sáng sáng lên xe buưt
Tay xách gói cơm trưa
Ráng cày v́ cơm áo
Đàn con c̣n nhỏ dại
Trời cao biết gọi ai?
Người c̣n ở miền xuôi
Chạy chợ kiếm miếng ăn
Người lên kinh tế mới
Chỗ nào c̣n trông đợi?
Ngọc Hoàng nào ngó chăng?
Chuyện kể thêm buồn tủi.
Nay ráp-bo chuyện vui
Vừa cười vừa bùi ngùi
Năm đầu tiên họp mặt
Đếm được 36 anh em
Suốt 3 ngày 2 đêm
Tiếng cười vang rộn rà
Hội ngộ ḷng dặn ḷng
Mỗi năm hoa đào nở
Chúng ḿnh lại gặp gỡ
Dù xa xôi cách trở
Quyết t́m về bên nhau
Hộp thư vội vàng mở
Í ới gọi khắp nơi
T́m thêm hàng trăm bạn
Từ Úc châu xa xôi
Từ quê hương yêu dấu
Nối dây t́nh không nguôi.
Mỗi giờ thêm tin bạn
Chít chát trên trời cao
Mà như gần gang tấc
Tiệc tùng thêm tất bật
Tin nhắn người c̣n mất
Người có giúp người khó
Không quên Thương Phế Binh
Cây Mùa Xuân lặp lại
C̣n qua lại thăm nhau
Cà-phê mỗi Chủ Nhật
T́nh chiến hữu tṛn đầy.
Năm Nhâm Th́n đă đến
Xin rap-po Ngọc Đế
Chuyện nói không phải dễ
Chuyện vui và chuyện buồn
Có chuyện nước mắt tuôn
Có chuyện cười nắc-nẻ
Cũng trong năm vừa qua
Chúng con đưa ra g̣
Vài ba người ǵ đó
Hai anh ở Sài G̣n
Một anh ở ngoài Cấp
Một anh ở Hoa Kỳ
Có h́nh ảnh tiễn biệt
Có thơ điếu vong linh
Mời Ngọc Hoàng chứng minh
Ở ép-xay An Lộc
Địa chỉ rất tỏ tường
Mời ghé qua thưởng lăm
www.anloc471.com
Chuyện cũ năm Con Mèo
T́m lại được vài người
Anh em đă thất lạc
Trở về cùng An Lộc
Anh Lượng ở B́nh Long
Anh Thắng ở Phan Rang
Có anh ở Quảng Trị
Có anh Hạnh Thông Tây
Nói sao cho xiết kể
Nỗi vui mừng sum vầy.
Bao nhiều mùa lá rụng
Bao mùa Xuân đi qua
|
T́nh
anh em vẫn giữ
Càng ngày càng đậm đà
Từng nhóm nhỏ họp mặt
Miền Đông Bắc Bos-ton
Miền Đông Nam cũng qua
Miền Ốc La Hô Ma
Miền cao bồi Tếch Xịt
Gia Nă Đại đất rộng
Tuyết phủ và lạnh giá
Nhưng đông nhất vẫn là
Mấy anh ở Tây Nam
Tục danh Sài G̣n Nhỏ
Tiệc tùng gặp triền miên
Bất kể lễ lớn nhỏ
Sáng thứ Bảy Cà-phê
Tối cuối tuần càng mê
Có ca-ra-ô-kê
Nói sao cho xiết kể.
Miền Tây Bắc hơi ể
Suốt năm qua im ru
Ở miền Bắc Ca-li
Nhân số chục có đầu
Tiệc tùng cũng lu bù
Danh Đồi Gió vẫn giữ
Nơi dừng chân anh hùng
Những quái kiệt An Lộc.
Chuyện vui giờ xin kể
Chuyện học tṛ ngày xưa
Những con trai thỏ đế
Chiều chiều ôm cột đèn
Đợi “người ta” tan trường
Làm cái đuôi bất kể
Chúng bạn xầm x́ quanh.
Từng anh và từng anh
Nêu đích danh thời trẻ
Có anh Trần Văn Khoẻ
Theo chị Trương Thanh Nghiêm
Bà mẹ vợ tưong lai
Thấy thương cho làm rể
Anh đi lính miền xa
Chị vợ cũng bất kể
Mua vé tàu lần ra
Tận ngoài Huế thăm nhau
Dù chiến trường súng nổ.
Cũng có anh Vũ Hùng
Chính danh anh họ Đặng
Yêu nàng khi tóc xanh
Vào chiến trường đỏ lửa
Gửi đôi chân mong manh
Về Sài Thành hoa lệ
Chị vẫn đợi chờ anh
Cưới vợ và sanh con
Nay thành nhân chi mỹ
Rồi có anh Châu Lác
Tên cúng cơm Minh Châu
Học bù lon con tán
Danh Cao Thắng học đường.
Tuổi trẻ thật lăng mạng
Mê các em nữ sinh
Trưng Vương cháu Hai Bà
Chẳng nên cơm nên cháo
Lá rụng lại về cội.
C̣n có anh Doăn Ngọc
Mê em Nguyễn Bá Ṭng
Đi đường trợt vơ chuối
Về với em Gia Long
Có anh Trần Long Yên
Có danh là Cốc chủ
Ôm tập Hồ Ngọc Cẩn
Chờ em Lê Văn Duyệt
Cuộc đời đâu phải tuyệt
Nay về dốc chợ Cầu
Ngày ngày cùng Ba Phi
Nói dóc sao xiết kể.
Cũng có anh đầu trọc
Làm nghề hái ra tiền
Máy đếm tiền không xuể
Tục danh Sáu lê-cu.
Nhất có anh Ngọc Hiệp
Chị vợ là hoa khôi
Con nhà có quyền thế
Yêu anh nên bất kể
Người lính nghèo thất thế
Vợ chồng thật xứng đôi.
Cũng có anh đáng tội
Chán đời cảnh dâu bể
Mượn rượu cùng giải sầu
Nổi danh là Quan rè
Gặp chị là Mỹ Lệ
Tần Tấn kết thành đôi
Hai lăm năm tân khổ.
Năm Mèo nhiều chuyển kể
Xin ráp-po thánh hoàng.
-Chuyện ở ngoài là vậy
C̣n chuyện trong th́ sao?
-Ôi, Ngoc Hoàng thương cho
Xin một ly thấm giọng
Rồi kể hết đuôi đầu
Thiệt t́nh rất hấp dẫn.
Mỹ Tửu tiên cô dâng
Hạ thần xin nhận lănh.
Ngọc Hoàng không bắt tội
Hạ thần xin tỏ bày
Rượu trần gian mới bảnh.
Ngọc Hoàng trợn mắt nạt:
-Táo này bày đặt “chảnh”
Rượu Trời ngươi dám chê?
Dạ! Dạ! thần nhận lănh.
Rượu ngon nhờ tiên cô.
Tiếp là phần nước trong
Anh em thật có ḷng
T́m nhau Tây sang Đông
Nhân số hơn bốn chục
T́nh nghĩa thật mặn nồng
Thương nhau như ruột thịt.
Sớm tối cùng có nhau
Đồng gian nan chia xẻ
Viếng thăm khi yếu đau
Khi trà khuya rượu sớm
C̣n hơn nghĩa vườn Đào.
Nè Hiệp, nè Châu, nè Lựu
Này Xen, này Tốt, này Minh
Thành, Dần, Khoa, Nhă, Tiến
Lượng, Kế, Long, Dũng, Anh
Mỹ, Phát, Gần, Lợi, Thiện
Tuấn, Tùng, Nghĩa, Tín, Quân
Tống, Thu, Tân, Lợi, Bá
Mỹ, Giáo, Nam, Hai, Thắng
Bùi, Học, Lợi, Thu, Trương…
Và bao anh em nữa
Nói sao cho đủ đây
Đứa c̣n và đứa mất
C̣n sống c̣n sum vầy
Thương nhau cho hết kiếp…
Ngọc Hoàng nghe cũng khiếp
Bốn mươi năm c̣n nhau
Xứng đáng ban tiên tữu
Cho hạ thần nghỉ mệt
Tiên nữ hầu cầm quạt
Thần Táo vễnh râu nằm
Gió mát thiu thiu ngủ
Ngọc Hoàng lịnh băi chầu
Táo Thần giựt cái rột
-Khoan! Khoan cho nói hết
C̣n chuyện nầy chưa tâu.
-Trẫm mệt muốn phờ râu
Có ǵ cần bẩm báo.
-Thưa chuyện thật quan trọng
An Lộc Bốn Bảy Một
Ba lần gặp mặt nhau
Ba lần càng khắn khít
Lần này bốn mươi năm
Kỹ Niệm Thời Chinh Chiến
Mong Ngọc Hoàng chứng giám
Ban cho mọi ơn lành
Mọi tấm ḷng rộng mở
Càng thương nhau nhiều hơn.
Ngày Chín, Mười tháng Ba
Năm Nhâm Th́n Tết ta
Anh em cùng hội ngộ.
Mặt rồng người rạng rỡ
Và phép lành ban ra
Phóng bút Trời viết chữ
Một chữ Thiện, chữ Tâm
Nét bút như rồng bay
Mực màu son đỏ chói
Giấy màu xanh da trời
Ngọn lửa hồng ở giữa
Chiếc kiếm nung trong lửa.
Thần Táo cúi nhận lănh
Bái lạy lui về trần
Cho kịp giờ giao thừa
Hẹn năm Tỵ về chầu
Chuyện An Lộc c̣n tiếp.
Thần Táo An Lộc
2012
|